Skip to content →

Minh Dao Posts

Phát triển du lịch – nhìn từ Nhật Bản

Vừa rồi tôi có chuyến du lịch 7 ngày cùng gia đình và bạn bè tại Nhật Bản. Chuyến đi để cho chúng tôi nhiều ấn tượng tốt đẹp về cách thức phát triển du lịch ở đất nước này.

Trước chuyến đi chúng tôi đã tìm hiểu về lịch trình, địa điểm và dự kiến sẽ tự đi mà không đi theo tour. Tuy nhiên sau khi tìm hiểu một số tour du lịch do công ty của Nhật chúng tôi thấy rằng phải nên thử.

Tour đầu tiên chúng tôi đi là đi chơi trên núi Phú Sỹ và vùng Hakone thơ mộng với bóng núi Phú Sỹ in trên mặt hồ Ashi và đi cáp treo lên núi Komagatake. Chúng tôi di chuyển bằng xe buýt của công ty du lịch, xuất phát từ khu vực ga Shinjuku – một ga sầm uất vào loại bậc nhất của Tokyo. Sau khi yên vị trên xe – Take – người hướng dẫn viên du lịch giới thiệu về bản thân mình với giọng tiếng Anh rất lưu loát mà tôi ít gặp ở người Nhật, sau đó giới thiệu lịch trình chuyến đi, những địa điểm bên đường và những ngành nghề truyền thống hoặc nét đẹp văn hóa xuất hiện dọc đường. Take cho biết, ngoài việc hướng dẫn cho khách đi xe, anh còn dẫn các đoàn leo núi từ trong khoảng thời gian từ tháng 7 đến tháng 9 hàng năm khi thời tiết ấm áp hơn. Tổng cộng trong ba năm gầy đây anh đã có hơn 50 lần leo núi Phú Sỹ cùng với khách du lịch. Dọc đường đi, anh luôn có những câu chuyện hóm hỉnh, nhẫn nại đứng chờ và đếm từng người khách để đảm bảo không có ai bị bỏ quên.

Đến chân núi Phú sỹ du khách được nghỉ 10 phút để chụp ảnh kỷ niệm trước khi lên xe tiếp khoảng một giờ nữa để lên ga thứ 5 ở độ cao 2300m so với mặt nước biển của núi Phú Sỹ. Tại đây nhiệt độ hôm đó chỉ khoảng 4 độ C nên du khách chỉ được ở lại đây trong 30 phút vì rất lạnh.

Tiếp đó du khách được đưa trở lại chân núi để ăn trưa với thành phần chủ yếu là rau, rong biển với một miếng cá nhỏ. Đồ ăn đựng trong khay nhỏ sẫm màu mang tính thẩm mỹ cao.

Dọc đường đi, tôi thấy có nhiều nhà vệ sinh được bố trí tại các địa điểm công cộng và đều miễn phí. Dù là nhà vệ sinh công cộng nhưng đều được dọn dẹp rất sạch, không bốc mùi như thường thấy ở Việt Nam.

Rác thải được quản lý rất cẩn thận tại các điểm du lịch của Nhật Bản. Trên mỗi chiếc xe của công ty du lịch đều có các túi đựng rác, các địa điểm công cộng đều có thùng rác phân theo các loại khác nhau để để thuận tiện cho việc xử lý. Duy chỉ có một số ga tàu điện ngầm, số lượng thùng rác lại ít hơn nhiều, lý do là năm 1995 đã có một vụ tấn công ga tàu điện ngầm bằng chất độc thần kinh khiến 13 người chết, 50 người bị thương nặng và hàng nghìn người bị ảnh hưởng, từ đó nhà chức trách đã phải giảm số lượng thùng rác tại các ga tàu điện ngầm vì lý do an ninh.

Đối với một số địa điểm được bảo tồn hoặc có nhiều khách du lịch như Kyoto, du khách phải đóng một khoản thuế lưu trú 200 Yên (khoảng 42.000đ) cộng luôn vào tiền phòng mỗi đêm, lợi nhuận được dùng để phục vụ cho quảng bá du lịch. Mức phí này tôi nghĩ là chấp nhận được nếu việc này giúp bảo tồn các điểm du lịch. Được biết, Kyoto là thành phố thứ ba sau Tokyo và Osaka áp dụng loại thuế này.

Tại Nhật Bản, có rất nhiều sản phẩm du lịch về văn hóa và lối sống của người dân địa phương như thăm cơ sản xuất và thưởng thức rượu sake, ăn thịt bò wagyu, uống trà đạo, mặc kimomo và tắm nước suối nóng (onsen). Đây là những sản phẩm du lịch thể hiện đời sống văn hóa thường nhật của đất nước này, rất dung dị nhưng mang lại những trải nghiệm thú vị. Đối với chúng tôi, những người lần đầu tiên tắm osen thì đây là trải nghiệm rất kỳ cục khi tất cả mọi người từ người già đến trẻ em đều “nuy” trong bể ngâm và sục nước khoáng nóng công cộng dành riêng cho nam và nữ. Vượt qua được ngượng ngùng ban đầu thì tắm onsen mang lại cảm giác rất dễ chịu và thư thái thái sau khi tắm cho du khách.

Nhật Bản có hệ thống hạ tầng giao thông rất hiện đại, việc này tạo điều kiện thuận tiện cho việc phát triển du lịch. Phương tiện công cộng của Nhật đặc biệt là tàu cao tốc và tàu điện ngầm rất tuyệt vời với tỉ lệ đúng giờ vào loại hàng đầu thế giới. Bạn tôi, người đã sống ở Tokyo 15 năm cho biết trong thời gian ở Nhật hiếm khi thấy tàu bị chậm giờ. Tàu chỉ bị chậm trong một vài trường hợp như có người cần được cấp cứu, có đồ rơi xuống đường tàu hoặc có người tự tử. Ngoài bản đồ Google, còn có nhiều phần mềm khác trên điện thoại như Hyperdia giúp việc tìm tuyến, mua vé, chỉ đường trở nên khá đơn giản. Du khách có thể biết chính xác giờ tàu đến và đi đến từng giây. Tập đoàn đường sắt Nhật Bản cũng phát hành thẻ đi tàu áp dụng cho một giai đoạn nhất định và chỉ bán cho người nước ngoài với giá rẻ hơn nhiều so với mua vé lẻ. Người dùng thẻ có thể đi được toàn bộ tàu, xe buýt và phà do tập đoàn đường sắt Nhật Bản và đối tác của họ vận hành, kể cả một số chuyến tàu tốc độ cao (shinkansen)

Nhật Bản cũng có chính sách miễn thuế VAT rất tiện lợi cho du khách.  Khi mua sản phẩm có giá trị từ 5 – 10 nghìn Yên sẽ được trừ thuế VAT ngay tại nơi mua hàng và khi ra sân bay chỉ cần thả tờ phiếu thu vào một cái hộp trước kiểm soát hải quan mà không phải làm thêm bất cứ thủ tục khai báo nào.

Trong suốt hành trình cả đi tour và đi tự do đến các điểm du lịch tuyệt nhiên chúng tôi không thấy cảnh chèo kéo khách hàng. Hàng hóa được bán được giới thiệu ở mức độ vừa phải, không có các thông tin quảng cáo giật gân.

Trên xe người hướng dẫn viên có giới thiệu sản phẩm của Suntory – một công ty sản suất đồ uống nổi tiếng của Nhật. Nhưng hướng dẫn viên cũng giới thiệu rất nhẹ nhàng bằng việc hỏi mọi người có ai nghe nói đến tên công ty này không, có biết đến sản phẩm của công ty này hay không, và đặt câu hỏi về địa điểm và đồ uống mà du khách ưu dùng trong chuyến du lịch tại Nhật. Cùng đi, có hai người là đại diện của công ty đến để cảm ơn gửi tặng mỗi du khách một chai nước là sản phẩm của họ. Ngoài Suntory, Take cũng giới thiệu về kênh truyền hình NHK với phần mềm cho điện thoại để truy cập kênh truyền hình này. Với cả hai công ty thì việc giới thiệu cũng rất tế nhị, tuyệt nhiên không để cho du khách cảm giác bị tấn công như quảng cáo thương mại.

Kết thúc chuyến đi chúng tôi đều có chung cảm nhận, mặc dù chi phí đắt đỏ, khách sạn chật hẹp và thủ tục làm visa còn phiền hà nhưng những trải nghiệm du lịch tại Nhật Bản khiến chúng tôi vẫn muốn quay trở lại lần nữa.

Leave a Comment

Có trách nhiệm với quản lý dữ liệu khách hàng

Ảnh: Markus Spiske/Unsplash

(TBKTSG) – Liên tiếp gần đây trên mạng lan truyền thông tin về việc rò rỉ dữ liệu của khách hàng, như vụ thông tin hơn 5 triệu giao dịch của khách hàng Công ty Thế giới Di động bị rò rỉ. Sau đó hai ngày, trên một diễn đàn, tin tặc lại rao bán thông tin của hơn 2.000 người được cho là nhân viên của Công ty Con Cưng với các chi tiết như họ tên, e-mail, số chứng minh nhân dân… Tin tặc dọa sẽ bán thông tin với giá hợp lý hoặc “đổi lấy thứ gì đó thú vị”.

Đây không phải là những nạn nhân đầu tiên. VNG, một công ty công nghệ nổi tiếng được biết đến với nhiều sản phẩm như Zalo, Zing, bộ gõ La Bàn…, cũng đã là nạn nhân. Các tổ chức giáo dục như trường Cao đẳng An ninh mạng Ispace cũng không nằm ngoài danh sách. Tin tặc còn dọa sẽ công bố dữ liệu của FPT Shop.

Trong kỷ nguyên số ngày nay, nguy cơ bị tin tặc tấn công và đánh cắp thông tin là việc có thể xảy ra đối với bất cứ cá nhân hay tổ chức nào. Những tập đoàn công nghệ nổi tiếng, các cơ quan thuộc chính phủ, thậm chí các cơ quan an ninh quốc gia vẫn bị tin tặc thâm nhập thành công. Do vậy, việc doanh nghiệp có chiến lược để bảo vệ dữ liệu khách hàng, giảm thiểu nguy cơ bị tấn công và đánh cắp dữ liệu như thế nào, cách thức và sự chân thật khi doanh nghiệp xử lý khủng hoảng như thế nào, sẽ ảnh hưởng lớn đến việc khách hàng có tin tưởng và sử dụng dịch vụ của doanh nghiệp trong tương lai hay không.

Phản ứng thường thấy của doanh nghiệp khi có thông tin về rò rỉ dữ liệu là phủ nhận việc thông bị lộ bắt nguồn từ doanh nghiệp.

Một số doanh nghiệp thận trọng hơn thì cho biết đang làm việc với các cơ quan chức năng để điều tra chi tiết.

Đối với khách hàng – những người đang sử dụng sản phẩm hoặc dịch vụ do doanh nghiệp cung cấp, họ cần thông tin của mình được bảo mật, chỉ sử dụng cho mục đích liên quan đến doanh nghiệp đó, ví dụ như bảo hành sản phẩm, hỗ trợ kỹ thuật… Biện minh việc lộ dữ liệu là do một bên khác mà không nhận trách nhiệm về mình, theo người viết, là một hành động chưa được suy xét thấu đáo. Vì xuất phát điểm thông tin bị lộ liên quan đến giao dịch với công ty đã cung cấp sản phẩm hoặc dịch vụ. Nếu đối tác của doanh nghiệp (như ngân hàng, cổng thanh toán) không đảm bảo được việc bảo mật thông tin của khách hàng thì chứng tỏ tiêu chuẩn bảo mật, quy trình, việc kiểm tra của doanh nghiệp đối với đối tác thanh toán có kẽ hở và không an toàn.

Khi doanh nghiệp phủ nhận tính xác thực của thông tin do tin tặc cung cấp thì khách hàng vẫn có thể dễ dàng xác thực được về độ tin cậy như họ tên, ngày sinh, số điện thoại, địa chỉ cư trú. Những thông tin này hoàn toàn không được mã hóa nên bất kỳ ai cũng có thể đọc được và có thể nhấc máy điện thoại lên để kiểm tra ngẫu nhiên. Trong trường hợp nếu những thông tin này là chính xác, rõ ràng uy tín của doanh nghiệp sẽ bị ảnh hưởng nặng nề.

Nhìn rộng ra các nước phương Tây như Mỹ và châu Âu, nơi ý thức về bảo mật thông tin cá nhân của người dân rất cao, khung pháp lý rõ ràng và chặt chẽ về việc bảo mật thông tin nên việc rò rỉ dữ liệu khách hàng thường đưa đến thiệt hại nặng nề cho doanh nghiệp về tài chính và uy tín.

Đơn cử như vụ rò rỉ dữ liệu 3 tỉ người dùng của Yahoo trong năm 2013-2014 đã khiến giá bán của doanh nghiệp này giảm khoảng 350 triệu đô la Mỹ khi được Verizon mua lại. Hãng cung cấp dịch vụ xe đi chung Uber đã phải nộp phạt 148 triệu đô la Mỹ về sự cố rò rỉ dữ liệu gây ảnh hưởng tới khoảng 57 triệu lái xe và khách hàng sử dụng dịch vụ xe của hãng tại Mỹ năm 2016. Hãng bán lẻ Home Depot cũng phải chi trả một khoản tiền 161 triệu đô la Mỹ trước thuế liên quan đến rò rỉ dữ liệu thẻ của 56 triệu khách hàng năm 2014. Sony’s PlayStation Network cũng phải chi trả 15 triệu đô la Mỹ vào năm 2014 để dàn xếp vụ kiện liên quan đến rò rỉ 77 triệu tài khoản người dùng của hãng vào năm 2011. Hay gần đây nhất, Facebook bị Văn phòng ủy viên thông tin Anh phạt 500.000 bảng Anh vì để dữ liệu người dùng bị thao túng. Tổng giám đốc của Facebook là Mark Zuckerberg phải ra điều trần trước Quốc hội Mỹ về bê bối này.

Nghiên cứu Chi phí rò rỉ dữ liệu toàn cầu 2018 của IBM do Viện Ponemon thực hiện cho thấy chi phí trung bình cho một vụ rò rỉ dữ liệu ở quy mô toàn cầu là 3,86 triệu đô la Mỹ, tăng 6,4% so với năm 2017. Xu hướng này đang tăng lên qua các năm.

Tại Việt Nam, khung pháp lý còn chưa rõ ràng, ý thức của người dùng còn chưa cao, cộng với vai trò mờ nhạt của các hiệp hội bảo vệ quyền lợi của người tiêu dùng nên việc bảo vệ thông tin khách hàng vẫn chưa được thực thi thỏa đáng. Việc cá nhân khởi kiện các công ty làm lộ thông tin người dùng hiện chưa có tiền lệ, do vậy các doanh nghiệp vẫn đang “bình chân như vại” trước vấn đề này. Người dùng vẫn là người cuối cùng lãnh đủ các hậu quả, như mất tiền từ thẻ tín dụng, tài khoản ngân hàng, bị tiếp cận liên tiếp bởi các số điện thoại lạ mời mua các sản phẩm bảo hiểm, bất động sản…

Thiết nghĩ, với sự bùng nổ của Internet, sự phát triển trong ý thức của người dùng và sự cải thiện từng bước của khung pháp lý, doanh nghiệp nào không chủ động trong việc xây dựng chiến lược và đầu tư thích đáng cho việc bảo vệ dữ liệu khách hàng thì họ có thể phải trả một cái giá rất đắt trong tương lai. 

Tác giả: Đào Quang Minh

Bài đăng trên Thời báo Kinh tế Sài Gòn số 48-2018

Bản quyền: Thời báo Kinh tế Sài Gòn

Leave a Comment